Truyện cười dân gian

Tính tuổi gả chồng cho con

Cặp vợ chồng nọ mới sinh được đứa con gái.

Theo tập quán địa phương phải dạm vợ gả chồng từ lúc còn bé, nên bà mối đến nhà dạm hỏi. Bà mối nói:

– Con gái ông bà gả cho thằng bé ở đầu làng kia được đấy, nó năm nay mới 2 tuổi.

Bố con bé đùng đùng tức giận. Ông ra vẻ học thức, chỉ tay vào mặt bà mối mà mắng:

– Cái đồ mối dỏm kia, mụ tính xem, con gái tôi năm nay mới 1 tuổi, thằng bé kia 2 tuổi, tức là gấp đôi tuổi con tôi. Giả sử khi con gái tôi 10 tuổi thì thằng ấy 20 tuổi, chênh lệch như vậy thì gả thế nào được.

Mẹ con bé ngồi bên cạnh, quay sang nói với chồng:

– Sai rồi, anh tính sai bét rồi. Anh nhẩm lại xem: Con gái chúng ta năm nay 1 tuổi, thằng bé ấy 2 tuổi. Sang năm, con gái chúng ta 2 tuổi, vừa bằng thằng bé kia, sao lại không gả được.

Bán kẹo ở đám ma

Hai vợ chồng nhà nọ muốn “tò te tú tí” với nhau giữa ban ngày, nhưng sợ người làm biết.

Hôm ấy ở làng dưới có đám ma, anh chồng nghĩ mẹo cho đầy tớ đi buôn kẹo đến đó bán kiếm thêm ít tiền, tiện thể đi khuất mắt.

Người đầy tớ nghĩ bụng: “Quái, sao bỗng dưng hôm nay lại bảo mình đi bán kẹo? Hẳn ở nhà có sự gì đây”. Thế là anh ta trở về lẻn ra đằng sau nhà rình xem.

Vợ chồng chủ đưa nhau vào buồng, chồng hỏi đùa vợ:

– Về sau tôi chết thì mình khóc là gì nào?

– Tôi khóc mình là: “Anh ơi… Chứ là gì nữa?”.

Vợ lại hỏi đùa chồng:

– Về sau tôi chết, thì khóc là gì?

– Tôi khóc là: “Em ơi… chứ là gì nữa?”.

Người đày tớ nghe thấy thế, liền rao lên:

– Ai mua kẹo ra mua.

Anh chồng vội chạy ra quát:

– Sao không xuống dưới mà bán.

– Thưa ở đây có những hai đám ma còn không bán được đồng nào, nữa là đằng
kia có mỗi một đám.

Chàng ngốc mất bò

Anh ngốc ra chợ mua được một đàn bò sáu con, ngồi lên lưng con đầu đàn rồi dắt cả đàn về.

Giữa đường, Ngốc ta nhìn đàn bò đằng sau, đếm: Một, hai, ba; Một, hai, ba, bốn… năm. Ðếm đi đếm lại năm, bảy lượt, Ngốc vẫn thấy có năm con. Cuống lên Ngốc ta vật đầu vật tai nhưng không biết làm thế nào cả.

Về đến nhà, thấy vợ đứng chờ ở cổng, Ngốc ngồi trên lưng bò mếu máo nói:

– Chết mất thôi. Tôi đánh mất một con bò rồi.

Vợ hỏi:

– Mua mấy con để mất một con?

Ngốc ta chỉ đàn bò năm con theo sau:

– Sáu con, bây giờ chỉ còn năm.

Chị vợ vừa cười, vừa nói:

– Thừa một con thì có.

Lý do rau ngon

Có một anh nông dân đi làm lúa thuê.

Trưa hôm nay anh về nhà ăn cơm, thấy món rau xào rất ngon, liền hỏi vợ:

– Rau xào hôm nay sao ngon thế?

Vợ đắc ý khoe:

– Chẳng giấu gì anh, hôm nay có hai người mua chung một miếng mỡ lợn, trên đường đi qua nhà mình đã mượn dao để chia. Sau đó em rửa con dao dính mỡ lợn vào chảo rồi lấy nước đó nấu rau, nên rau mới ngon như thế đấy.

Anh chồng nghe xong, tiện tay tát cho vợ một cái và mắng:

– Tại sao không rửa vào vại nước để mà ăn mấy ngày?

Vợ uất ức chạy sang bên cạnh mách tội của chồng với ông chú. Chú nghe xong quát tướng lên:

– Đánh thế hãy còn nhẹ, sao không rửa dao dưới ao, để chúng ta cũng được ăn?

Bói tuổi không đúng không lấy tiền

Có người hỏi thầy bói: “Ông xem tôi sẽ sống được bao lâu?”.

Thầy bói tính toán một hồi lâu:

– Ông thọ lắm, phải sống đến 94 tuổi.

Người nọ lại vặn:

– Có thật sống đến 94 tuổi không?

Thầy bói trừng mắt:

– Tôi xưa nay chưa từng nói láo. Nếu ông không sống đến 94 tuổi mà chết trước thời hạn đó thì lúc chết cứ đến đây vả vào mồm tôi.

Dốt mà đòi đeo kính

Anh nọ dốt đặc cán mai. Thấy ông già bà cả mang kính xem sách, anh ta cũng muốn bắt chước nên ra chợ hỏi mua một cái.

Chủ hiệu kính đem hàng ra cho anh ta chọn. Anh ta đeo kính vào, lấy cuốn lịch mang theo ra xem, xem xong lại bảo chủ hiệu cho chọn đôi khác.

Chủ hiệu chiều ý, chọn cho anh ta 5-6 đôi, nhưng đôi nào anh ta cũng không ưng ý. Chủ hiệu bèn chọn một đôi tốt nhất trong hiệu đưa ra. Anh ta đeo vào, lại lấy cuốn lịch ra xem, vẫn lắc đầu chê xấu.

Chủ hiệu lấy làm lạ, liếc thấy anh ta cầm cuốn lịch ngược mà xem, sinh nghi, liền hỏi:

– Sao đôi nào cũng chê xấu cả?

Anh ta đáp:

– Xấu thì bảo xấu chứ sao. Kính tốt thì tôi đã xem chữ được rồi.

Chủ hiệu nói:

– Hay là ông không biết chữ?

Anh ta đáp:

– Hỏi buồn cười thật. Nếu biết chữ thì đã không cần mua kính.

Sửa gà trống

Một người tới tiệm sửa đồng hồ hỏi:

– Xin lỗi, ông có phải là thợ sửa đồng hồ giỏi nhất vùng này không?

– Phải, ông cần gì?

– Tôi muốn mời ông tới nhà xem giúp con gà trống nhà tôi. Từ mấy ngày nay nó toàn gáy sớm hơn mọi khi cả nửa tiếng đồng hồ.

Thách đánh trống cấm

Sau một thời gian làm mõ, Xiển thành đầy tớ hầu điếu tráp cho chánh tổng. Một lần, lão chánh tổng đi chơi xa, Xiển theo hầu.

Đến làng nọ thấy có một cái trống mặt to bằng cái nong, hai thầy trò lấy làm lạ quá, vào xem. Có 10 người cũng đang bàn tán về cái trống đó, trên tang trống có đề chữ “trống cấm” nên chả ai dám lại gần. Bỗng Xiển lớn tiếng:

– Có ai dám đố tôi đánh cái trống cấm này không nào?

Một người cười:

– Ðến cố tổ nhà anh sống lại cũng không dám đụng đến nữa là anh.

Xiển một hai cam đoan là đánh được, không sợ gì cả. Trong số đó có một người buôn bán giàu có, trong túi sẵn tiền, cho là Xiển khoác lác, ngứa tai lắm, bảo:

– Anh đánh được đủ ba hồi chín tiếng tôi sẽ cho anh năm chục quan tiền.

Xiển nói:

– Năm chục chả bõ, ít ra cũng phải một trăm.

Người kia bằng lòng, bảo:

– Ðược, anh không làm được đúng như lời nói thì phải ở đợ không cho tôi mười năm.

Hai bên làm giấy giao kè, có một người đứng tên làm chứng.

Xiển bắc thang, vác dùi trèo lên, dang thẳng cánh nện đủ ba hồi chín tiếng. Trống kêu vang cả tai, nhức cả óc. Vài ba người nhút nhát sợ liên lụy vội tháo lui. Chiếu theo giao kèo, Xiển bắt người kia phải giao đủ số tiền.

Nghe trống đánh bất thình lình, dân làng kinh ngạc, lũ lượt kéo nhau ra đông như hội. Lý trưởng tay cầm hèo len qua đám đông, bước vào đền quát tháo ầm ĩ. Xiển ra trước mặt lý trưởng vái chào rồi gãi đầu gãi tai nói:

– Dạ trình ông, tôi là khách qua đường, thấy cảnh làng ta trù phú, thấy đền ta linh thiêng, nên có năm chục quan tiền trước để hầu thánh sau hầu làng. Nhưng vì không biết làm thế nào gặp ông cùng tất cả dân làng được, buộc lòng phải đánh vài hồi trống, xin các ông đánh chữ đại xá cho.

Thấy có món tiền lớn, lý trưởng cùng hội đồng chức sắc thích quá, bàn nhau hãy trích ngay ra mười quan làm bữa chén đãi ông khách hảo tâm.

Nói khoác gặp nhau

Có một anh đi làm ăn xa, lâu ngày về làng. Bà con đến thăm, hỏi anh ta đi xa thế hẳn biết nhiều chuyện lạ, xin kể cho nghe.

Anh nọ được dịp nói khoác:

– Tôi được thấy có nhiều cái lạ lắm, nhưng lạ nhất là có một chiếc thuyền, dài không lấy gì mà đo cho xiết. Có người 20 tuổi đứng ở đằng mũi bắt đầu đi ra đằng lái, đi đến giữa cột buồm thì đã già, râu tóc bạc phơ. Cứ thế đi, đến chết vẫn chưa tới lái.

Trong làng cũng có một anh nói khoác nổi tiếng, nghe vậy liền kể ngay một câu chuyện:

– Như thế đã lấy gì làm lạ. Tôi đi rừng thấy có một cây cao ghê gớm. Có một con chim đậu trên cành cây ấy, đánh rơi một hạt đa. Hạt đa rơi xuống lưng chừng gặp mưa, gặp bụi rồi nảy mầm, đâm rễ thành cây đa. Cây đa lớn lên, sinh hoa, kết quả, hạt đa ở cây đa đó lại rơi vãi ra, đâm chồi, nẩy lộc thành nhiều cây đa con, đa con cũng như cây đa mẹ lớn lên, sinh hoa kết quả, lại nẩy ra hàng đàn cây đa cháu. Cứ thế mãi cho đến khi rơi tới đất thì đã bảy đời tất cả.

Anh đi xa về nghe thế gân cổ lên cãi:

– Làm gì có cây cao thế. Chả ai tin được.

Anh kia cười ranh mãnh:

– Ấy không có cây cao như thế thì lấy đâu ra gỗ mà đóng chiếc thuyền của anh?

Bậc thầy nói khoác

Vùng nọ có tên nhà giàu lúc nào cũng vênh vang tự đắc cho là trong thiên hạ không ai lắm của và thông minh bằng mình.

Một hôm nhà có giỗ, khách được mời lại phỉnh phờ làm gã nhà giàu càng kiêu hãnh. Ðể chứng thực trước mọi người đang ăn uống, hắn cho đầy tớ đi gọi một người nghèo nhất trong làng đến bảo:

– Nhà ngươi hãy kể cho ta nghe một chuyện gì mà ta cho là nói khoác, ta sẽ cho nhà ngươi nửa gia sản và gả con gái cho. Bằng không, nhà ngươi phải đi ở không công cho ta suốt đời.

Anh nhà nghèo đứng nghĩ một lúc rồi xin kể: “Có một cái nhà tranh bị cháy, thật là lạ, cột nhà cháy hết mà không cháy tranh”. Mọi người nghe đều cho đó là chuyện nói khoác, nhưng tên nhà giàu bảo: “Khoác lác gì, chuyện ấy bình thường thôi”.

Anh nhà nghèo bèn xin kể chuyện thứ hai: “Chắc ông đây cũng như bà con đều biết vợ tôi chết cách đây đã 2 năm. Năm qua, hai con tôi cũng chết. Hôm vừa rồi vợ tôi sống lại về thăm tôi và bảo tôi, nếu thong thả thì đi thăm hai con. Tôi đi ngay, vợ tôi liền chắp cho tôi đôi cánh và bảo tôi bay đi. Tôi bay lên trời. Ðiều kỳ lạ là tôi thấy hai con tôi đều mạnh khỏe và giàu sang…”.

Nghe đến đây, tên nhà giàu chen lời vào, hỏi:

– Thế anh có gặp cha ta không? Chắc cha ta cũng sống nhàn hạ lắm nhỉ?

Anh nhà nghèo vẫn thủng thẳng kể tiếp: “Vợ tôi bảo tôi hãy ở đây vài ngày với vợ con. Vừa lúc đó ông thân sinh của ông chạy ra. Ông thân sinh của ông thong thả lắm, chỉ làm công việc giặt giũ quần áo cho vợ con tôi thôi”.

Tên nhà giàu nghe đến đây giận tím mặt:

– Ðồ lếu láo, mày đúng là thằng nói khoác.

Quát xong hắn biết là dại mồm, song biết nói sao, đành phải chia đôi gia tài và gả con gái cho anh nhà nghèo.

Đệ nhất ‘chém gió’

Có một anh giàu rất sành về khoa nói láo. Những câu chuyện anh ta bịa ra thần tình, khéo léo đến nỗi nhiều người đã biết tính anh ta rồi mà vẫn mắc lừa.

Nhờ cái tài ấy, anh ta nổi tiếng khắp vùng. Tiếng đồn đến tai quan. Một hôm, quan đòi anh ta đến nha môn, chỉ vào chồng tiền và một cây roi song to tướng để trên bàn:

– Ta nghe đồn anh nói láo tài lắm, lâu nay thiên hạ bị anh lừa nhiều rồi. Bây giờ anh hãy bịa ra một chuyện gì lừa được ta thì ta thưởng cho ba mươi quan tiền. Trái lại, anh không lừa nổi ta, thì sẵn chiếc roi song kia, ta cho anh ba chục roi.

Anh nói láo nghe xong, gãi đầu gãi tai, bẩm:

– Lạy quan lớn, đèn trời soi xét. Quả bấy lâu nay con mắc tiếng oan, con có nói láo bao giờ đâu ạ. Nguyên con có ông tằng tổ đời xưa đi sứ bên Tàu, đem về được một bộ sách nói toàn chuyện lạ, con xem thấy hay hay đem kể lại nhưng chẳng ai tin, cứ bảo rằng con nói láo…

Câu trả lời gợi tính tò mò của quan. Quan liền bảo:

– Thế à? Vậy anh có thể cho ta mượn xem được không?

– Trăm lạy quan lớn… Ngài xá cho, vì con làm gì có sách ấy. Con nói láo đấy ạ.

Con rắn vuông

con-ran-vuong

Print Friendly, PDF & Email
About admin 1048 Articles
PhongTuc.vn được lập ra với mục đích bảo tồn và lưu giữ truyền thống văn hóa của con người Việt Nam   - Phong tục tập quán Việt Nam ( Cưới hỏi, ma chay, tết …)   - Văn Hóa & Xã Hội ( cải lương, chèo, tuồng …)   - Ẩm Thực   - Phong Thủy   Mọi đóng góp, tài trợ xin vui lòng liên hệ qua email [email protected]   Tham gia Hội những người yêu thích Phong Tục Tập Quán tại link https://www.facebook.com/groups/459436977482660/ Chân thành cám ơn các bạn.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*