Chuyện Ma Sài Gòn: Tổng Hợp

“Mờ, A, MA”, ở Sài Gòn

Trước khi dô bài, Tèo tui xin phép nói thẳng, bài viết và chủ đề này không dành cho mí chế hông tin ma cỏ có thiệt và mí chế nghiêm túc quá. Cũng bởi nói về tâm linh, Tèo tui không thể gõ tào lao, phòng trừ mang phím nghiệp, một dạng của khẩu nghiệp. Và cũng bởi không chỉ Tèo mà các admin còn lại cũng đã tỏa đi các hướng Sài Gòn để tìm hiểu “đúng người, đúng chỗ” về chủ đề này. 

Lưu ý: câu chuyện có phần tâm linh, cân nhắc trước khi xem

Thêm nữa là có lẽ Tèo sẽ phải thay đổi một vài chi tiết, hoặc không nói rõ về địa điểm cụ thể. Để tránh mang tiếng hoặc gây hoang mang cho những người dân sinh sống ở khu vực đó. Dù không muốn như thế vì sẽ làm giảm độ sắc nét của câu chiện, nhưng đành phải làm vậy hoi. Nếu điều này làm quý bạn không hài lòng, Tèo tui xin phép thay mặt các ad, gửi lời xin lỗi trước nha.

Dài dòng thế đủ òi, vào thân bài hoi nà. À quên, đi tè đi đã, bật điện sáng trưng lên đã, hẵng đọc nhen.

Đây sẽ là bài khởi đầu cho một chuỗi chiện ma Sài Gòn, nhân dịp… tháng cô hồn đang dề.

Sài Gòn nói riêng là vùng đất còn non trẻ, mới chỉ là “cô Tiên 5 2 ngàn” hoi, vẫn còn trẻ so với những tỉnh thành khác tính dần lên phía Bắc. Qua những giai đoạn lịch sử, Sài Gòn không đầy âm khí như một số tỉnh miền Trung trải qua vài cuộc chiến đẫm máu, cũng không có nhiều trấn yểm cột đồng hay long mạch như các tỉnh phía Bắc tính từ Nghệ An đổ ra. Công trình phong thủy trấn yểm ở Sài Gòn gần như chỉ có Hồ Con Rùa và khám Chí Hòa là được nhắc đến công khai.

Nhìn dậy chứ hổng phải dậy, với lịch sử hơn 300 năm, quãng thời gian qua bao kiếp người, qua nhiều cuộc binh biến, qua trăm ngàn sự vô thường, là đã đủ để Sài Gòn có… ma.

Chưa có một giải thích cụ thể nào về ma. Ma có thiệt hôn? Sao người này thấy, người kia hổng thấy? Như chiện cái bóng đen đứng chào trước cửa Khám Chí Hòa mỗi đêm, cùng một lúc, cùng ngồi trên một xe máy, mà ông hổng thấy gì, còn ông kia cứ thế mà hỏi: “Mày thấy hông? Có người đang đứng chào tụi mình đằng kia kìa”.

Gặp ma cũng cần có cái diên nữa nha mí chế. Hợp cung hoàng đạo nè, hợp tính cách nè, hợp ngày giờ tháng sang nè. Bởi mới có vài vụ bên Gò Vấp, mấy đứa con trai nghịch nghịch, chỉ chỏ hình mộ cô gái chết trẻ, thế là bị theo dề đòi ra mắt gia đình luôn.

Hoặc còn là do bản thân ta đang yếu về mọi mặt, yếu tinh thần, yếu sức khỏe hoặc là mí chế đang bước vào “nhà người khác” mà hổng lễ phép. Nhưng cũng đừng quá sợ hãi, lỡ có bị chọc ghẹo, mí chế hãy bình tĩnh niệm kinh, để người ta biết “quay đầu là bờ”, vì dọa người sống cũng là một cái tội sẽ không được sớm siêu thoát. Tất nhiên nếu gặp phải quỉ dữ thì cần đến những cách trị cao cấp hơn là “Ám mê ni bát mê hồng”.

Tèo tui cũng không khẳng định là có ma hay hông. Bản thân Tèo tui cũng chưa thấy ma và mong là hổng bao giờ “bị” thấy.

Nhưng mà, mí chế có biết tại sao nhiều người có khả năng nhìn thấy thế giới tâm linh, có thể nói gõ gàng đầy đủ về cuộc sống, thói quen, sở thích của mí chế hông? Là bởi ngay ở góc các bức tường nhà mí chế, ngày đêm luôn có những linh hồn đang dõi theo mí chế đó.

Người ta còn gọi đó là ma xó. Khi cần biết điều gì, các thầy chỉ cần triệu tập ma xó nhà mí chế tới là xong. Ma xó thì khắp nơi. Hẳn trong số mí chế ít nhiều cũng từng có một phen hốt hoảng khi đi ngang qua một con góc ngách nào đó, có cảm tưởng như có ai đó đang nhìn mình, ngoái đầu nhìn lại thì chẳng thấy gì. Và mí chế cũng cần biết công thức, tầm 10 ma/người. Hình tượng dễ hiểu thì thân xác con người như cái vỏ của con ốc mượn hồn.

Ma, ngạ quỉ hay chính xác là linh hồn, luôn hiện hữu song hành với thế giới mà chúng ta đang sống. Sau khi con người chết đi, chỉ có một số rất ít được lên thiên đàng hoặc đầu thai lại làm người, số còn lại bị đày xuống địa ngục ngay và luôn, số còn lại nữa sẽ lởn vởn ở dương gian. Giải thích chỗ này một chút.

Bởi con người rất khó mà thoát khỏi nỗi tham-sân-si, nên khi chết đi, linh hồn sẽ phải xuống địa ngục để mà nhận những mức án cho tội lỗi mình đã gây ra, tu tâm dưỡng tánh dưới đó để được giải thoát, linh hồn lởn vởn trần gian là vì vẫn còn vấn vương với đời, như từng có thời gian, một thiếu nữ ở khu căn cứ 26, mỗi tờ mờ sáng, cô cứ đứng chờ cậu bạn qua rước đi học, mà hông biết rằng cô đã lìa xa cõi đời này sau hơn năm sống đời thực vật vì một tai nạn.

Hay từng có một vụ cháy nhà ở một con hẻm quận 8, chục năm sau cái mái tôn của những ngôi nhà cháy vẫn còn văng vẳng tiếng rên rỉ của những nạn nhân. Rồi như cô Ba Trâm ở đường Đinh Tiên Hoàng mà Tèo tui post cách đây hổng lâu nè. Họ chưa tin mình đã chết.

Mà suy cho cùng thì có mấy ai chết đi trong tâm thế toại nguyện với cuộc đời mình đã trải đâu, phải hôn? Nhất là với những linh hồn chết đường, chết chợ nữa. Chứng kiến xác thân mình thối rữa, xác thân mình cháy thành tro, xác thân mình không nguyên vẹn hình hài, liệu có ai mà hổng buồn, hổng phiền não?

Lởn vởn ở dương gian, là ở đâu. Cụ thể có nhiều nơi, đặc trưng là nơi thân thuộc với mình, ở mộ của mình, ở nơi hồn mình lìa khỏi xác, hoặc như chim chóc, bay nhảy khắp nơi rồi tụ tập đâu đó, đầu đường xó chợ, và làm tổ nơi những cây to, cổ thụ.

Hoặc không thì dô tình dào nhà người ta, cái này người ta gọi cô hồn nè. Như bên khu San Phancislong, có nhà tự dưng đâu có bà dé số dô ở chung, đêm dề cứ ngồi trước bậc tam cấp, lâu lâu bán ế gõ cửa tận phòng, gọi tên chính xác từng người trong nhà ra mua ủng hộ.

Nhắc cây cỏ, Tèo tui mới nhớ. Mọi thứ trên thế gian này đều có linh hồn, nhưng rất rất nhỏ thôi vì phần nhiều là thuộc về vật chất. Bởi chính vì thế, ma aka linh hồn đều có thể chọn những vật chất làm nơi trú ngụ. Từ đây, vật chất tồn tại càng lâu thì càng dễ “thành tinh”. Và riêng về cây cỏ, đây là một trong những thứ được vận dụng nhiều trong phong thủy kiến trúc. Bởi thế, chiện ma cũng thường có nhắc đến cây cối là dễ hiểu hen.

Như câu hát thuở bé lúc còn chơi trò “năm mười”, “núp dô cây dừa, là cây dừa có ma”. Cách đây hơn chục năm, khi đường Kha Vạn Cân vẫn còn lẻ loi chưa có Phạm Văn Đồng, khi đó dọc đường còn nhiều bóng cây dừa – giờ thì chỉ còn nhiều ở khúc cầu Gò Dưa, Water Park cũ. Có một con hẻm mà người dân từng kể lại rằng, cứ vào đúng 3h sáng, ở chỗ đám dừa đó sẽ vang lên tiếng chặt dừa “phạch… phạch”, đúng hai nhát đanh thép như thế rồi im bặt – nói dui chớ, con ma này yếu sinh lý dữ thần.

Mí chế hay đi quốc lộ, đường lớn, chắc cũng dễ tìm thấy nhiều cái ban thờ nhỏ nhỏ dưới mấy góc cây ha. Cũng bởi, như đường bên khu Bà Điểm – cầu Heo, năm nào cũng có tai nạn giao thông, đúng chỗ đó và đúng một kiểu: bẹp đầu.

“Tình, tinh tinh tinh… Có chuyến đi dài hơn đất trời và không thể đến nơi”, tự nhiên đến đây Tèo tui nhớ đến bài hát Tám chữ có của Lê Cát Trọng Lý. Mỗi người chúng ta chỉ như một con ốc mượn hồn. Thân xác là cái vỏ cho mỗi kiếp, mỗi cuộc đời được làm người. Linh hồn ta cứ thế phiêu lưu qua chốn này, chốn nọ, thế kỉ này, thế kỉ kia.

“Đức năng thắng số”, sau khi thể xác này trở về với các bụi, ta lên thiên đàng, xuống địa ngục, hay vất vưởng chốn dương gian là đều phụ thuộc vào mọi cái chúng ta làm hàng ngày. Tu tâm dưỡng tánh, hãy biết tạo công đức khi ta còn có chân mà đi, có tay để làm mọi việc, chứ hổng phải là là mặt đất hay phải mượn thể xác người đang sống để làm điều ta muốn.

Ma, ngạ quỉ hay linh hồn, họ xuất hiện để làm gì? Như đã nói ở phía trên về tham-sân-si, ma phần lớn xuất hiện là để muốn chúng ta biết được sự tồn tại của họ – có phải ai nằm xuống rồi cũng được hương khói, “cho ăn” đâu phải hôn? Ma có thể còn muốn nhờ việc gì đó, và với những “cô hồn các đảng”, chết xó xỉnh nào đó trên cõi đất này, phần nhiều là đáng thương hơn đáng sợ. Nói chứ, giúp một linh hồn, giúp một con ma, cũng như đang giúp người, biết đâu sau 4h30 hoặc 6h chiều nay, mí chế sẽ thành tỉ phú.
————————–

Bóng đè

Chời ơi tui nói, ma đâu hổng thấy, tui quê xệ cả tuần rồi không à. Là bởi má tui hối tui kiếm ghệ hay lấy zợ (vợ) đi chứ tối ngày ngủ dậy sáng ra đã thấy… giặt quần. Quần tui treo nhiều bất thường tới nỗi thằng cháu nó chỉ mấy cái quần nó hỏi: “Ủa chú Tèo, chú lớn rồi vẫn dấm đài hả chú Tèo?”. Thiệt, mong là cô hàng xóm nếu có nhìn thấy thì nghĩ giống má Tèo, để Tèo còn nhanh có ghệ. Heheheee.
Thoai, tào lao đủ òi, vào chủ đề chính ha. Bóng đè.

Thiệt luôn nè, là Tèo tui đã lấy chính tấm thân ngọc ngà, còn zin đét của mình ra để thử nghiệm. Để rồi tui đi đến một kết luận dựa trên các tính chất vật lý. Là á, bóng đè chỉ tới những hôm trời lạnh mà hổng đắp chăn, hoặc bật máy lạnh quá lạnh, túm lại là khi nhiệt độ phòng lạnh quá sức chịu đựng của cơ thể.

Bởi, máy lạnh thường được đặt ở trên cao mà khí lạnh lại có khối lượng riêng nặng hơn không khí nóng. Và khi khí lạnh bắt đầu mò xuống dưới, gặp cơ thể đang tỏa sức nóng tầm 37 độ, hai thằng nó lạnh – nóng nó uýnh lộn, mà nếu thằng lạnh nó đông quân hơn thì đương nhiên là các cơ bắp của thằng đang tỏa nóng sẽ bị đóng băng. Hậu quả là máu sẽ lưu thông chậm tới các cơ, gây ra hiện tượng tê toàn thân. Chính từ đây, cảm giác như có một cái gì đó đè nén sẽ xuất hiện.

Nói chung là lúc này mí chế đang bị không khí lạnh đè chứ hổng có ma cỏ nào đâu nha. Những lúc này có chửi gì thì chửi “đù mía thằng không khí lạnh” chứ đừng chửi con ma nào hết nha. Hổng chừng mà bị chửi oan, nó bực nó lao vào nó đè luôn á.

Mí chế sẽ càng dễ bị đè khi đầu óc lúc ngủ còn nghĩ ngợi nhiều thứ. Bởi lúc này máu mí chế đang tập trung lên não, mà cái đầu, chính xác là đỉnh đầu, lại là nơi sơ hở nhất lúc đắp chăn. Và cái lúc mà máu đang tập trung lên đó, gặp thằng không khí lạnh mất dại đang bao trùm xuống nữa, nó chọt dô đúng điểm huyệt òi. Nhất dương chỉ. Nằm im cho nó hiếp hoi. Kiện cáo sau, cả hai cùng sướng đã.

Một trường hợp dễ gặp bóng đè nữa, là mí chế nằm không đúng tư thế khiến máu lưu thông hông được. Đang ngủ thì đâu có biết là đang bị tê phải hôn, bởi vậy nên tê cứng đờ rồi mới biết, biết đã muộn, chịu trận hồi nằm thẳng tay thẳng chân là hết.

Nói chứ, nhiều lần bị đè, tui muốn lắm mà chưa bao giờ thấy được một em xinh tươi nào đang nằm trên người mình. Mong được một lần gào to, “tiếp đi Trinh, tiếp đi Hà” mà mãi chưa được. Thiệt tội cho cái tấm thân ngọc ngà, zin đét này.

Ờ mà nãy giờ Tèo tui lại tào lao òi. Kể chiện ma hông kể, đi giảng bài vật lý chời. Thoai, dô chiện. Mà nói chứ, chiện ma tui thích kể dui dui một tí nó mới… dui.

Cách đây cũng tầm chưa đến chục năm, khi mà đường Nguyễn Kiệm vẫn treo đầy bảng “Đoạn đường thường xuyên xảy ra tai nạn”, cộng thêm với đó là cái bệnh viện 175 gần như hết nửa con đường. Chỉ cần nhiêu đó hoi cũng đủ để những bóng ma cô hồn lảng vảng khu này. Ma chính tại đó, hoặc ma chỗ khác tới cho có bè có bạn.

Gần ngay cổng bệnh viện, trong một con hẻm cụt, là nơi nhiều cô hồn dập dìu tới lui. Cô hồn nhộn nhịp tới nỗi, cô hồn nơi khác theo chân người sống tới đây vui đùa luôn.

Chiện kể ở một căn nhà 4 hoặc 5 tấm, mà bước chân vào nhà đã thấy không khí u ám, bởi cả cái nhà chỉ có mỗi cửa chính là thông ra ngoài. Lỗ thông gió tất cả đều bị che kín hết lại. Lỡ may có cháy hay gì đó, thoát ra ngoài bằng cách nhảy xuống cũng phải e ngại những song sắt nhọn hoặc chỗ cổng.

Cái phần âm khí nặng nề cảm nhận rõ nét qua từng bước chân đi hết vào nhà. Một căn nhà dạng ống đặc trưng của miền Nam. Cứ ngỡ như đi vào một đường hầm tăm tối, hiu hắt đằng xa là ánh vàng của bóng đèn sợi tóc trong nhà vệ sinh. Ui cha mẹ ơi, vào đến cái nhà vệ sinh còn phải sợ. Bởi cái nhà này với cái nhà đằng sau nó có một khoảng cách tầm 1 gang tay. Cái cửa sổ thông gió nó đen thui, cứ như thể trực chờ một cái đầu không có mắt, mũi, miệng ló lên rồi lại thụt xuống.

Chiện bắt đầu từ tầng 1, cái nhà âm u rồi nên trời có nắng mấy bên ngoài cũng thấy như sắp có mưa. “Đậu mía, máaa”. Thằng P. cao hơn 1m8 nặng cả tạ, đang ngồi dọn đồ trong phòng trong, tự dưng đùng đùng đùng chạy ra hè, chỗ mấy đứa bạn nó đang ngồi hút thuốc.

Cả đám hết hồn. “Má gì ghê mài?”. “Đậu mía đứa nào vào chọc tao hả? Làm tao giựt cả mình, tắt quạt, tắt đèn, sầm cái cửa cái rầm”. 3 thằng trước nhà nhìn nhau. “Mịa, 3 anh em ngồi đây nãy giờ, chắc tại cúp điện, gió thổi thôi à”. Cố trấn tĩnh lại cơn rùng mình.

Kể cũng phải hoi. Cái đứa chọc thằng mặp kia nó từng chọc cả 3 thằng đang ngồi đó, nó chấp luôn cả 3 đứa ngủ 3 tầng khác nhau.

Thằng nằm tầng trệt, trải chiếu ngủ dưới nền, nó ngủ mà như chưa ngủ, cứ có cảm giác không vào sâu được giấc khi tiếng bước chân người qua lại liên tục. Mọi suy nghĩ trong lúc nhắm mắt của nó như thể chỉ có một hình ảnh, là từng dòng người đi lại, phản chiếu qua tấm gương to ở phòng khách, thiết kế phòng này như một văn phòng cơ quan. Bởi đó, nó cứ ngỡ là đang trong giờ làm việc, nên cũng lơ lơ để ngủ.

Thằng nằm trệt giống như thằng ở tầng 3. Tạm gọi là thằng Ba. Nó cũng nằm mãi không vô được giấc. Cứ nằm được tí là lại nghe rõ ràng tiếng bước chân lên cầu thang. Nó nghe rất rõ và cảm giác luôn được có người đang tiến lại gần mình. Cứ ra dô ngó hoài hổng thấy ai. Bực cái mình, nó nằm luôn sát cửa, sát cầu thang.

“Đù mía, thế dek nào vẫn vậy mày ơi. Lúc đó là khoảng 13h kém, tao muốn ngủ lắm tại 13h30 phải mở cửa làm việc rồi. Mà cứ nằm được tí là lại có tiếng bước chân lên. Có lúc mới ngó đầu ra xem không có ai, quay dô ngủ tiếp lại nghe. Đậu mía nó chứ. Nhây dừa dừa hôi chứ. Mà nói, tao cũng không biết là ra ngó mấy lần, vì có mấy lần là tao nằm tao chợt nhận ra là cái đi vừa rồi của mình như đang mê sảng. Kiểu mày mắc tè xong mày mơ mày đi tè”.

Ở giữa hai thằng út với thằng ba là thằng cả, vì nó nằm tầng 1. Thằng này có diên với ma nên gặp ma hoài tới chán luôn. Bởi vậy nên nó là thằng bị nặng nhất cái buổi trưa hôm đó. Thằng Ba nó bảo 13h30 phải dậy làm là zậy, mà đến gần 16h, nó mới tỉnh táo, người mệt mỏi chạy xuống lay thằng cả dậy, “dậy dậy mày, trễ cmn giờ rồi, đù mía dek hiểu ngủ kiểu gì mệt ghê”.

Thằng cả giựt bắn mình, toàn thân rùng một cái, trợn mắt nhìn thằng ba. “Hả hả”. Hai thằng im im một hồi, thằng cả mới thều thào cứ như vừa đá xong trận banh Hàng Chiếu cả tiếng đồng hồ. “Ba ơi! Anh gặp ma với bị bóng đè”.

Đến lúc này hai đứa mới nhận ra, thằng cả không nằm trên giường, nó nằm đúng như cách thằng ba nằm ở trên lầu. Thằng ba kể nhanh cho thằng cả. “Tao cũng zậy. Mà tao cứ kệ. Tao tưởng có mấy đứa nhân viên tới lấy hàng, nó lôi tao ra đây cho nó lấy đồ. Xong tao thấy im im rồi cũng ngủ tiếp, thì bị đè tới lúc mày gọi tao. Mà tao biết mày gọi, mày lay gì dữ zậy”. (Cái giường cũng để vài cái thùng cạc tông – giải thích chỗ dọn đồ).

Xong xuống tầng, hai thằng còn hoảng hốt hơn, nhất là thằng ba, vì nó ít ra cũng biết tư thế nằm của nó, rồi còn nhìn thấy thằng cả đang ngủ. Quỷ thần thiên địa ơi. Thằng út nó nằm co quắp hướng ánh nhìn về phía gương, cả ba thằng dáng ngủ y hệt nhau.

“Cô hồn các đảng nó vào phá thôi. Chỉ sợ là nó kéo bầy kéo đám nơi khác tơi, lại phải cúng kiếng nhiều nữa mệt. Tao ở đây gặp miết, lẩm nhẩm mày thích gì mai tao mua cho, để yên tao ngủ, nó không phá nữa. Sáng ra thấy mấy hộp xôi lăn lóc ngoài cửa là hiểu (hồi đó hộp xôi còn nhỏ nhỏ nên dễ phân biệt hơn giờ). Có mấy lần tao bị tụi nó giấu đồ, mấy cái này nó làm quá, tao lại phải xin ông địa, ông thần tài mới tìm thấy. Như có lần tao luôn để đồng hồ, điện thoại ở trên tủ kia kìa, sáng ra tìm mãi không thấy, xin hồi tự nhiên khua tay lật cái gối lên thấy. Lại mất khoản cúng kiếng cho ông địa, ông thần tài”, ông chú, như kiểu quản gia của nhà bình thản khi 3 đứa ngồi kể chuyện.

“Mà đù mía, ma nào nó rảnh dữ, nó đè thằng út, xong chạy lên hù thằng ba, lại chạy xuống kéo chân thằng cả. Má, ma này trước chắc nó là dân điền kinh hoặc leo núi nè. Rảnh háng dữ pây”. Cả 4 chú cháu cùng cười cho quên đi mảng da gà đang nổi.

Quay lại thằng P. cao 1m8, nặng cả tạ. Tối hôm đó cả đám dọn dẹp xong thì bày đồ ra nhậu. Nhậu một hồi thằng P. cứ im im. Hỏi mày còn sợ hả. “Hông, hết sợ gòi, mà… Mày dẫn tao đi tè được hông?”. Móa, cả đám đang sợ nó nhìn thấy gì nữa thì chạy gấp. Cười muốn bể bọng đái với thằng mặp. “Dẫn mày đi mày cho tao cái gì?”. “Đù mía, tao lấy cả chợ Bến Thành cho tụi mày luôn”. Móa, cả đám kéo nhau đi tè vì sợ cười nữa bể bọng đái chết.

Cái nhà đó và cả cái hẻm đó nay hông biết ra sao. Vì chiện ma trêu ngươi không chỉ có cái nhà đó bị. Nhưng cái bệnh viện 175 ngay đối diện vẫn còn nhiều chiện để kể lắm à. Nhất là mấy ông hay đá banh trong trỏng để ý.

Print Friendly, PDF & Email
No tags for this post.
About admin 1054 Articles
PhongTuc.vn được lập ra với mục đích bảo tồn và lưu giữ truyền thống văn hóa của con người Việt Nam   - Phong tục tập quán Việt Nam ( Cưới hỏi, ma chay, tết …)   - Văn Hóa & Xã Hội ( cải lương, chèo, tuồng …)   - Ẩm Thực   - Phong Thủy   Mọi đóng góp, tài trợ xin vui lòng liên hệ qua email [email protected]   Tham gia Hội những người yêu thích Phong Tục Tập Quán tại link https://www.facebook.com/groups/459436977482660/ Chân thành cám ơn các bạn.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*